Những “thần thú nhỏ” cuối cùng cũng chịu yên tĩnh, Lục Thanh thở phào nhẹ nhõm, lấy từng viên kẹo ra và chia cho bọn trẻ. “Các em ngoan lắm, chị còn rất nhiều kẹo ngon hơn nữa, các em có muốn không? Lục Thanh cười hỏi. “Muốn ạ!!! Bọn trẻ đồng thanh trả lời. Lục Thanh tiếp tục: “Nếu muốn thì hãy ngoan ngoãn ngồi xuống, lát nữa các anh trai sẽ chơi trò chơi với các em. Bạn nào chơi giỏi, chị sẽ thưởng thêm kẹo. Nghe rõ chưa? “Nghe rõ ạ!!! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương