Hách Liên Thệ đe dọa rất rõ ràng, nhưng Lục Thanh lại không nỡ bỏ bát mì đang ăn, chỉ có thể lặng lẽ cúi đầu, trốn ra sau lưng Chu Thiên Cẩm, rồi húp mì liên tục.

“Hừ! Không cho tôi ăn, tôi càng phải ăn!”

Lục Thanh đã nhìn ra rõ ràng, Hách Liên Thệ có ý đồ không tốt với Tam ca của cô.

Dám uy hiếp cô, cô không dễ dàng gì chịu thua.

Sắc mặt Hách Liên Thệ có chút đen lại: