Mọi người có mặt đều ngẩn ngơ, Văn Tông Sư cũng sững sờ sau đó lộ vẻ mặt dở khóc dở cười.

Đám Đan Đạo đại sư biểu tình kỳ dị, bọn họ còn tưởng đâu Phương Lâm dựa vào ánh mắt và kinh nghiệm nhìn ra lai lịch của đan dược, ai ngờ chỉ vì trùng hợp từng xem ghi chép về đan dược này trong sách cổ.

Hèn gì, một tiểu tử mới bước vào Luyện Đan Sư ngũ đỉnh, chưa đầy hai mươi tuổi thì sao có ánh mắt, kinh nghiệm đáng sợ thế được.

Lăng đại sư lúc trước bị Phương Lâm đánh gãy răng khinh thường nói:

- Xì, ta còn tưởng gì hay lắm, hóa ra chỉ vì may mắn từng đọc sách cổ.