Phương Lâm thốt ra câu này chọc điên Chung đại sư và bà lão. Đặc biệt là bà lão nổi khùng lên quát mắng: - Nhãi ranh! Ngươi dám ô miệt lão thân và Chung đại sư, thật là tội không thể tha! Phương Lâm bĩu môi nói: - Ta còn chưa nói gì mà bà có phản ứng lớn như vậy, xem ra ta nói đúng rồi, bà có gian díu với Chung đại sư, không thì tại sao ra tay ngăn cản khi thấy Chung đại sư sắp thua? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương