Cổ Hàn Sơn lộ vẻ mặt âm trầm, nói: - Nếu ngươi muốn giết ta, cứ việc động thủ là được. Phương Lâm trêu tức nhìn Cổ Hàn Sơn, cười nói: - Ta biết ngươi vốn không sợ chết, hơn nữa bây giờ đã biến thành cái bộ dáng người không ra người, quỷ không ra quỷ này, đoán chừng đã sớm không còn để ý đến sinh tử gì nữa, cứ như vậy mà giết ngươi thì chẳng thú vị chút nào. Cổ Hàn Sơn hừ lạnh: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương