Hư ảnh Thần Hoàng lộng lẫy, phát ra kim quang vĩ đại thánh khiết, nhưng chỉ có Phương Lâm nhìn thấy, ở sâu trong hư ảnh kia, một đoàn u quang hắc sắc lượn lờ, có vẻ vô cùng quỷ dị và âm u. - Không phải Phượng Linh Ngọc Chi! Tuyệt đối không phải! Phương Lâm không chút do dự nào, không hề đến gần hư ảnh Thần Hoàng mà trực tiếp quay về hướng khác rời đi. Hư ảnh Thần Hoàng cũng không kéo dài thời gian quá lâu, rất nhanh liền ảm đạm xuống, nhưng cũng đã gây nên ảnh hưởng. - Luồng khí tức này! Quả thật là Phượng Linh Ngọc Chi không sai được! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương