Thiếu niên này ăn mặc trang phục đệ tử cấp thấp, nhìn thì cũng chỉ có mười bảy, mười tám tuổi, hơi nhỏ hơn một chút so với Phương Lâm, trên mặt còn mang theo nét trẻ con. - Trương Tiểu Bảo, ngồi xuống cho ta! Một vị trưởng lão của Đan Tông quát mắng, đồng thời có chút lo lắng nhìn về phía Phương Lâm. Nhưng thấy Phương Lâm cũng không mất hứng, ngược lại còn rất hứng thú đánh giá thiếu niên tên là Trương Tiểu Bảo kia. - Trưởng lão, trong lòng đệ tử có thắc mắc, hi vọng Phương đại sư có thể giải thích nghi hoặc giúp ta, vì sao lại bảo ta ngồi xuống? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương