Luyện Đan Sư đến đẳng cấp ngũ đỉnh có thể gọi là Đan Đạo đại sư, đây là một loại vinh dự, đa số Luyện Đan Sư suốt đời cũng khó bước vào hàng đại sư đan đạo. Trở thành Đan Đạo đại sư đi đến đâu cũng nhận người ta tôn kính, có thể tùy tiện kiếm địa vị trưởng lão khách khanh trong một số đại tông môn, đại thế lực. Đan Đạo đại sư có địa vị rất cao trong Đan Minh, có nhiều đặc quyền, điện chủ ba mươi hai điện cũng không thể mệnh lệnh cho Đan Đạo đại sư. Dù Đan Đạo đại sư phạm lỗi, miễn không phải là sai lầm nghiêm trọng thì bình thường Đan Minh sẽ phạt nhẹ, lỗi nhỏ nhặt còn được xóa bỏ. Trước mắt Phương Lâm chỉ là Luyện Đan Sư tứ đỉnh, hắn mất đi thân phận người thừa kế xem như Luyện Đan Sư bình thường, không có đặc quyền, địa vị gì. Nhưng nếu Phương Lâm trở thành đại sư đan đạo thì địa vị của hắn ở Đan Minh sẽ khác ngay. Đan Đạo đại sư nhận ưu đãi của Đan Minh, dù Giám Sát điện muốn thẩm vấn đại sư đan đạo cũng phải được cao tầng bên trên đồng ý. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương