Nghe Phương Lâm nói, lại nhìn nụ cười quỷ dị trên mặt hắn, Ngô Trọng dù là cường giả cảnh giới Linh Cốt thì trong lòng cũng bất giác trở nên luống cuống. Phương Lâm tiếp tục bảo: - Ngô điện chủ, trong rượu mà điện chủ vừa uống bị ta bỏ vào ít thứ. Nhưng điện chủ yên tâm, không phải thứ mất mạng gì, chỉ làm thân thể của điện chủ héo rút, khí huyết xói mòn, trong nửa tháng biến thành lão nhân gần đất xa trời mà thôi. Ngô Trọng nghe câu này thì tái mặt, cẩn thận cảm nhận tình hình thân thể, quả nhiên có điều không đúng. Ngô Trọng phát hiện khí huyết của mình dường như đang dần cạn kiệt, không quá rõ ràng nhưng làm cường giả Linh Cốt tất nhiên có độ nhạy bén. Đây là cảm giác sự sống xói mòn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương