- Rất tốt!

Long Tri Mệnh cười nhạt, cũng không bởi vì lời nói của Phương Lâm mà giận, ngược lại càng thêm mong chờ.

Hai người đứng đối mặt, cách nhau chừng mấy chục bước, đám người xung quanh đều đang nín thở ngưng thần, thậm chí không dám nháy mắt, sợ chớp mắt một cái, liền bỏ qua một trận giao phong kịch liệt.

Độc Cô Niệm nhìn Phương Lâm, tuy nàng vô cùng tin tưởng Phương Lâm, nhưng trong lòng bàn tay nàng đã thấm mồ hôi, đó là vì lo lắng cho Phương Lâm.

- Nhất định đừng thua! Nhất định không thể thua!