Phương Lâm ngẩng đầu lên, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc nhìn người này: - Đạo hữu họ gì? Mọi người không còn gì để nói, cái tên này thật sự thích giả bộ hồ đồ như thế sao? Ai mà không biết hắn là người của Long Gia, đương nhiên là họ Long a, không phải thế thì còn có thể là họ gì? Thanh niên Long Gia giống như cảm thấy thú vị, nhếch miệng lên, nói: - Nghe cho rõ, ta tên là Long Tầm Hải, nhớ kỹ tên của ta, nó sẽ khiến cho cả đời ngươi đều khó mà quên được. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương