Cảm giác chân đạp lên đất khiến cho lòng Phương Lâm hơi hơi buông lỏng.

Bốn phía đều vô cùng tối tăm, gần như không có bao nhiêu ánh sáng, khí tức âm trầm cực kỳ nồng đậm, nếu là người thường rơi xuống đây, cho dù không có Địa khí bừng bừng phấn chấn thì cũng sẽ bị đông cứng sau một thời gian.

Phương Lâm vận chuyển khí huyết, khiến cho khí tức âm trầm nơi này không ảnh hưởng được tới hắn, đồng thời lấy ra hai viên tinh thạch, tản mát ra ánh sáng nhu hòa khiến cho nơi đây sáng lên.

Phía dưới đan tỉnh cũng không rộng lắm, có vẻ hơi chật hẹp, nhiều lắm cũng chỉ có thể chứa đựng bốn năm người đồng thời ngồi xếp bằng mà thôi.

- Hửm?