Càn Khôn hồ lô đã ở trong dược điền hấp thu dược lực được một tháng. Phương Lâm cũng đã ba lần rời khỏi Chí Tôn thánh điện tiến vào dược điền tra xét, tuy dược lực ngập tràn trong không khí có yếu bớt nhưng vẫn như cũ không thể làm cho người ta ở lâu tại chỗ này. Bốn người Hoàng Nghiêu sớm nên thức tỉnh, chẳng qua vì tránh hiềm nghi, không muốn để cho bọn họ biết sự tồn tại của Chí Tôn thánh điện nên Phương Lâm đã triển khai chút thủ đoạn để bốn người bọn họ tiếp tục hôn mê, không có tỉnh lại. Mãi đến tận một tháng sau, Phương Lâm rời khỏi Chí Tôn thánh điện lần thứ tư, bước vào mảnh dược điền này, phát hiện dược lực tràn ngập, bàng bạc ở nơi đây tràn đã không làm thương tổn đến thân thể người được nữa nên cũng tạm thời yên lòng. Tiếp theo, Phương Lâm lại đưa bốn người Hoàng Nghiêu từ trong Chí Tôn thánh điện ra ngoài, rồi để bọn họ thức tỉnh. Bốn người lần lượt mở mắt, có chút mờ mịt nhìn bốn phía. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương