Phương Lâm phì cười một tiếng:

- Những người các ngươi, ta không muốn động thủ đối với các ngươi, là các ngươi một mực muốn làm ta tức giận.

Vừa nghe lời này, ánh mắt Lăng Trung Như và mọi người nhất thời bắt đầu ác liệt.

- Thế nào? Chẳng lẽ Phương Lâm ngươi còn muốn ra tay đối với mọi người chúng ta hay sao? Ngươi cũng không khỏi quá ngông cuồng.

Lăng Trung Như cười lạnh nói, hắn cảm thấy Phương Lâm chỉ đang hư trương thanh thế, dù cho Phương Lâm mạnh hơn, cũng không thể giao thủ cùng mười mấy người bọn họ mới đúng.