- Nói nhảm với hắn làm gì, chúng ta cùng ra tay bắt kẻ này, để hắn trả giá đắt vì sự cuồng vọng và lời nói của mình. Trương Quân Hiển lạnh giọng nói, hung quang trong mắt phun trào, tựa hồ muốn ra tay với Phương Lâm. Quanh thân Mộc Phàm Tử có hắc trùng lượn lờ, cũng không nói lời nào, nhưng đã phóng xuất ra khí thế một mực khóa chặt Phương Lâm, cũng là trạng thái chuẩn bị tùy thời sẽ ra tay. Đoạn Hồng Nhan thấy hai người này muốn động thủ, cũng không chút do dự, thân hình khẽ động, chỉ thấy một bàn tay to lớn hỏa hồng từ trời rơi xuống, giáng thẳng đến chỗ Phương Lâm cùng Hoàng Nghiêu. Hoàng Nghiêu hoảng hốt, hắn chỉ là Thiên Nguyên võ giả, đối mặt với một kích dốc toàn lực của Linh Mạch cường giả như Đoạn Hồng Nhan lập tức khiến hắn cảm giác được bản thân nhỏ bé yếu ớt vô cùng, dường như chỉ cần một chưởng này rơi xuống thì hắn sẽ bị đập thành cám. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương