Trên hoang nguyên yên tĩnh không có một luồng gió, tĩnh lặng khiến người sợ hãi. Phương Lâm cực kỳ bất đắc dĩ ngồi dưới đất trong màn sáng màu lam. Đã qua ba ngày từ khi Phương Lâm bị nhốt trong màn sáng màu lam, ba ngày nay hắn không ngừng dùng sức mình oanh kích, nhưng màn sáng màu lam cứng đến lạ, mỗi lần bị hắn oanh kích lung lay nhưng không tan vỡ. Tuy nhiên Phương Lâm cảm giác lực lượng của màn sáng màu lam yếu nhiều, chờ thêm mấy ngày có lẽ màn sáng sẽ tự tan rã. Nhưng vậy thì lãng phí mấy ngày trong này, không làm được gì, mòn mỏi chờ ra. Phương Lâm không muốn lãng phí thời gian nữa, hắn vỗ túi Cửu Cung lấy ra trường kiếm đỏ máu: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương