Ba người không nói một lời ảo não mà rời đi. Chuyện này thực sự không tiếp tục chờ được nữa, nhục nhã lớn như vậy còn là bọn họ tự tìm, da mặt lại dày nếu không phải che mặt mà đi. Ba trưởng lão rời đi, làm trên mặt ba người Lăng Trung Thiên cũng không hào quang, trong lòng âm thầm tức giận.

Trong mắt Mạc Vân mang theo vài phần thần thái khá là kính nể đối với Phương Lâm, chí ít theo Mạc Vân thì Phương Lâm là một người tốt. Cho tới cao tầng Trấn Bắc Điện hoặc nhiều hoặc ít đều đối với Phương Lâm có một chút cảm giác không sai. Đương nhiên cũng có người đối với Phương Lâm cảm thấy bất mãn, bọn họ đều xuất thân từ đan đạo thế gia đối với Phương Lâm không hề bối cảnh lại có thể rực rỡ hào quang, trên bản năng sẽ có bài xích.

Trấn Bắc Điện Chủ ngồi trở lại vị trí bên trên trong lòng khá thoả mãn, cảm thấy thu Phương Lâm làm đệ tử ký danh là quyết định vô cùng sáng suốt.

-Phương Lâm, ngươi ngồi xuống đi.

Vương trưởng lão phất tay một cái, nói với Phương Lâm.