Phương Lâm nghe vậy, cũng không nói gì thêm. Vốn dĩ do hắn tới chậm nên bảo đứng thì cứ đứng thôi, dù sao da mặt hắn cũng dày, cũng không để ý đến mấy cái đấy. Ngay sau đó, Phương Lâm liền đứng ở một bên, dáng vẻ quy củ đàng hoàng. Có mấy người thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn hắn, trên căn bản tất cả đều lộ ra vẻ mặt châm biếm đối với Phương Lâm. Mấy người Lăng Trung Thiên, Chúc Vân Đào cũng nhìn về phía Phương Lâm, ánh mắt khác nhau. - Được rôi, hiện tại bắt đầu giảng bài, nói tiếp vấn đề lần trước. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương