Lời này có chút không khách khí, Phương Lâm cũng lười khách khí với cái tên này, nói hồi lâu, thì ra là muốn giành Chấn Tam Sơn của mình, việc này còn có cái gì để nói nữa? Đúng như dự đoán, Chúc Vân Đào nhất thời nổi giận, đứng dậy, nhìn thẳng Phương Lâm: ⁃ Ta khuyên bảo điều tốt, nhưng ngươi lại vô lễ như thế. Phương Lâm buồn cười, nói: ⁃ Rốt cuộc là ai vô lễ? Muốn Chấn Tam Sơn thì nói thẳng là được rồi, còn đem Chúc Gia ra uy hiếp ta. Nếu Chúc Vân Đào ngươi không có Chúc Gia, ngươi còn là cái gì? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương