Thi thể này chính là Phương Lâm. Bất luận người nào nhìn thấy cũng đều sẽ cho rằng đây là một cỗ thi thể, dù sao thì nhìn từ mọi phương diện, Phương Lâm cũng đã chết rồi, không hề có chút sinh cơ nào. Hắn nằm sấp, huyết nhục mờ hồ, tâm mạch dường như đã gãy vỡ. Thương thế trên người hắn tạm thời không đáng nói, thương thế nơi tâm mạch mới thật sự là chỗ trí mạng. Phương Lâm nằm trên tảng đá đã mười ngày, từ sau khi bị Cự Quy Đại Yêu Vương mang tới đây hắn vẫn chưa hề nhúc nhích. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương