- Ngươi… ngươi... tại sao? Thanh niên kia ôm chặt tim, máu tươi tuôn ra khắp miệng, vẻ mặt hắn mờ mịt, tựa hồ đến chết cũng không biết vì sao Độc Cô Nhược Hư muốn giết mình. Đáng tiếc, đến chết hắn cũng không biết được đáp án, hắn ngã sấp xuống mặt đất, hấp hối thở, hẳn phải chết không nghi ngờ. Sắc mặt của mấy thanh niên còn lại của Độc Cô Gia đều tái nhợt, mọi người nhìn về phía Độc Cô Nhược Hư, trong mắt mang theo nét nghi ngờ cùng khó hiểu. Thần sắc Độc Cô Nhược Hư lạnh nhạt, nhét trường kiếm vào trong vỏ, tựa hồ sự tình mới rồi chẳng hề liên quan gì đến gã, trên thực tế, gã vừa trực tiếp kết liễu tính mạng của một đồng tộc, thủ đoạn có thể nói là đủ độc ác. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương