Phương Lâm không biết mình chiến đấu bao lâu chỉ cảm giác dài đằng đẵng, đối thủ cực kỳ khó chơi, chính mình dù cho triển khai các loại thủ đoạn cũng khó có thể chiếm được bao nhiêu tiện nghi.

Nhưng theo thời gian trôi đi, tốc độ của Phương Lâm trở nên nhanh hơn, sức mạnh trở nên mạnh hơn, giờ khắc này mơ hồ áp chế đối thủ. Biến hóa như thế, khiến cho Phương Lâm âm thầm mừng rỡ.

Đây là yêu cốt Kỳ Lân trở nên mạnh mẽ theo thực lực mình tăng lên, yêu cốt Kỳ Lân này cũng theo trở nên mạnh mẽ, đồng thời mang đến trợ lực to lớn cho Phương Lâm. Đây chính là chỗ cường hãn của yêu cốt trưởng thành, Phương Lâm người này dường như đang không ngừng từ trong chiến đấu trưởng thành.

Tuy rằng đối thủ cũng nắm giữ sức mạnh yêu cốt Kỳ Lân, nhưng chung quy cũng chỉ là phục chế từ Phương Lâm mà thôi, nắm giữ sức mạnh tương đồng nhưng không cách nào trưởng thành cùng tăng lên. Phương Lâm muốn làm chính là không ngừng chiến đấu kích phát tiềm năng chính mình, vượt qua chính mình trước mặt.

Mà đây cũng là ý nghĩa chân chính của thử thách Chí Tôn Thánh Điện. Chỉ có đột phá mới có thể đi tới con đường Chí Tôn chân chính, ngay cả mình đều đánh không thắng thì căn bản không có tư cách nói mình là thiên tài.