Luyện Ngục Cốc đó là một địa phương đáng sợ, đối với các võ giả mà nói thì nơi đó tuy rằng có lưu lại cơ duyên cổ đại nhưng nguy hiểm nhiều vô số. Vừa vào luyện ngục sẽ khó quay đầu lại, đây là hình dung tốt nhất đối với Luyện Ngục Cốc. Mà Cổ Hàn Sơn này lại đi qua Luyện Ngục Cốc, còn từ bên trong lấy được một đoạn yêu cốt màu trắng, thực sự khiến người khác phải hiếu kỳ. Nhưng cũng khó trách, Cổ Hàn Sơn bây giờ chính là yêu thể chủ tu yêu khí, bên trong Luyện Ngục Cốc đối với hắn mà nói cũng không tính là nơi phải chết. Đối với yêu cốt màu trắng này Phương Lâm không dám xem thường, ngay cả lão thây khô cũng đang nhắc nhở hắn, đây là di cốt của Đại Yêu Vương lục biến ẩn chứa uy lực lớn lao. Ngay sau đó Phương Lâm cũng không lưu tay nữa, trực tiếp vỗ túi Cửu Cung một cái móc ra trường kiếm huyết sắc. Trường kiếm huyết sắc lần này hết sức phối hợp, không có hấp thụ máu tươi của Phương Lâm mà huyết quang nồng nặc lan tràn ra, mũi kiếm nhắm ngay Cổ Hàn Sơn. Cả người Cổ Hàn Sơn run lên, ánh mắt khá là kiêng kỵ nhìn trường kiếm huyết sắc, hắn dường như cũng biết thanh kiếm này lợi hại, bởi vậy trực tiếp cầm yêu cốt màu trắng trong tay lấy ra. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương