Khi hắn lấy mặt nạ xuống, Phương Lâm đã dự liệu sẽ thấy một khuôn mặt khó nhìn, mà khi hắn thấy thì nhất thời giật mình một cái.

Đây là một khuôn mặt thế nào? Hoàn toàn không có nửa điểm giống người, quả thực chính là một khuôn mặt dã thú, trên mặt có từng vết sẹo chằng nhịt khắp nơi khiến cho khuôn mặt trở nên dữ tợn thêm mấy phần khủng bố. Chỉ đôi mắt vẫn làmắt người, nhưng cũng đầy rẫy âm lãnh không có một chút thần thái nào.

Phương Lâm cau mày, Cổ Hàn Sơn này đã bắt đầu chuyển hướng về yêu thú, hôm nay xem ra hắn đã hoàn toàn biến thành yêu thú.

-Oa! Ngươi thế nào xấu đến như thế? Doạ chết ta rồi!

Vương Nhị Đản giật mình nói.