Nghe được lời ấy, Phương Lâm lúng túng nở nụ cười:

-Thực sự xin lỗi, so với dự đoán phiền toái một chút, tiêu hao nhiều thời gian hơn nên mới để chư vị đợi lâu.

Mấy người này đều nhìn về phía Độc Cô Niệm, trong mấy ngày này thì người chịu dày vò nhiều nhất không ai sánh bằng Độc Cô Niệm, tầm mắt hầu như không rời khỏi cổ lâm. Độc Cô Niệm khẽ cắn môi, đi tới trước mặt Phương Lâm, mạnh mẽ đạp Phương Lâm một cái. Phương Lâm nhe răng trợn mắt nhưng cũng không quên xoa xoa đầu Độc Cô Niệm, đem tóc của nàng vò đến lung ta lung tung.

-Ngươi thành công lấy được sao?

Mai Ánh Tuyết nhìn Phương Lâm, trong mắt có một chút ánh sáng. Tất cả mọi người đều nhìn Phương Lâm, chờ đợi hắn trả lời.