Thời gian trôi qua, Phương Lâm rõ ràng cảm giác được Phá Nhạc tinh huyết trong cơ thể mình đang dần dần biến mất. Tuy rằng yêu cốt không bài xích chính mình nữa nhưng tiến độ dung hợp vẫn hết sức chầm chạp, dường như bị chính mình dung hợp có hơi bất đắc dĩ. Tuy rằng chậm chạp nhưng yêu cốt xác thực đang cùng thân thể Phương Lâm dung hợp, hoa văn màu đen trên lồng ngực dần dần lan ra, không có như trước vừa xuất hiện thì lại biến mất ngay. Phương Lâm cũng chỉ là hấp thu một giọt Phá Nhạc tinh huyết mà thôi, rất nhanh sẽ bị yêu cốt màu đen hút khô rồi. Phương Lâm nhất thời liền cảm thấy mình giống như mất đi một phần sức mạnh, nhưng chuyện này cũng không nghiêm trọng lắm, đối với thực lực của bản thân không có bao nhiêu ảnh hưởng. Chỉ có điều thần thông phản kích cũng không cách nào thi triển được nữa rồi, để Phương Lâm cảm thấy thực sự đáng tiếc. Phải biết thần thông phản kích kia dùng cực kỳ tốt, thời gian cùng người giao thủ có thể đưa đến tác dụng bất ngờ. Mà trước mắt, theo Phá Nhạc tinh huyết biến mất thì thiên phú thần thông thuộc về nó cũng đồng thời biến mất theo. -Có được tất có mất, không cần quá mức lưu ý, yêu cốt màu đen này nếu dung hợp thành công sẽ mang cho ngươi lợi ích to lớn hơn so với cái tinh huyết kia. Lão thây khô nói. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương