Phương Lâm cũng không dám hàm hồ, trực tiếp móc ra mười cây cổ dược, ở trước mặt thi nhân sâm ngàn năm lung lay một cái. Nhất thời con mắt của nó liền lay động nhưng vẫn giả vờ giả vịt nói: -Muốn bản đại gia ra tay, trước tiên đem cổ dược còn nợ ta toàn bộ lấy ra sau đó mới nói tiếp. Khóe miệng Phương Lâm co giật, không nhịn được mắng: -Mười cây cổ dược nằm ở đây muốn lấy hay không muốn lấy, đừng phí lời với ta, không thì ta sẽ lập tức đi liền. Thi nhân sâm ngàn năm liếc Phương Lâm một chút: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương