Ngay thời gian Phương Lâm cùng mọi người hội hợp, ngoại vi hung núi Bách Thú một hồi máu tanh tàn sát đang chầm chậm mở màn. Lúc này, ngoại vi còn có rất nhiều võ giả phân tán, bọn họ phần lớn cũng không biết phát sinh cái gì, chẳng qua là cảm thấy thời gian gần nhất thú triều phát sinh cực kỳ nhiều lần. Tuy rằng bọn họ có không ít người chôn thây bên dưới thú triều nhưng cũng có nhiều người còn sống. Dù sao bên trong hung núi Bách Thú sinh tồn lâu như vậy, trên căn bản đều biết nên làm sao tránh né thú triều, vì lẽ đó chỉ cần vận khí không quá ké tính cảnh giác đủ cao là tương đối dễ dàng sống sót trong thời gian thú triều phát sinh. Những người này phân tán các nơi phía bên ngoài, trong lòng đều hoảng loạn. Trong rừng rậm, mười mấy võ giả đang cất bước, sắc mặt bọn họ căng thẳng nhưng cũng mang theo vài phần hưng phấn bởi vì không thấy yêu thú, vì lẽ đó bọn họ muốn nhân cơ hội này đi hái vài cây dược liệu mà bọn họ ghi nhớ rất lâu. -Chúng ta vận khí thật không tệ, những yêu thú chết tiệt kia không biết đi nơi nào, dược liệu đều là của chúng ta. Một người đàn ông trung niên liếm miệng nói. Mười mấy người khác cũng đều nở nụ cười, bất quá nụ cười có vẻ vô cùng uể oải. Ầm ầm ầm!!! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương