Yêu thú màu đen này nhìn như một con kiến lớn, che kín trên người là một tầng lân phiến màu đen, một đôi mắt màu đỏ đầy vẻ điên cuồng. Lúc này Phương Lâm nhận ra được, đây là một đầu Hắc Lân Nghĩ cực kỳ hiếm thấy, hơn nữa từ khí tức phán đoán, e rằng đã là yêu thú cảnh giới tứ biến. Lúc này Phương Lâm thầm cảm thấy không ổn, Hắc Lân Nghĩ tu luyện bên dưới chiến trường cổ, khi trước mình lại không hề phát hiện cho nên giờ khắc này vừa vặn đụng phải nó. -Mẹ nó! Thi Nhân Sâm ngàn năm nhìn thấy Hắc Lân Nghĩ sợ đến kêu loạn oa oa, nhưng có chết vẫn ôm trường mâu cổ xưa không buông tay. Hắc Lân Nghĩ vọt thẳng tới nhảy vào bên trong sát khí cuồn cuộn kia, sát khí bàng bạc tàn phá trên người Hắc Lân Nghĩ làm phát sinh tiếng kim loại va chạm. Phương Lâm âm thầm khiếp sợ, Hắc Lân Nghĩ này quả nhiên không hổ là yêu thú cực kỳ hiếm thấy, vảy trên người cứng rắn dị thường, mặc dù sát khí ở đây đáng sợ như thế nhưng trong khoảng thời gian ngắn đều không làm thương tổn được Hắc Lân Nghĩ này. Hắc Lân Nghĩ giống như đối với trường mâu cổ xưa kia vô cùng chướng mắt, không ngờ bất chấp nguy hiểm liều mạng muốn tới gần trường mâu cổ xưa, trong mắt tràn đầy phẫn nộ cùng sự thù hận. Một đầu yêu thú tứ biến lại cừu hận một cây trường mâu cổ xưa? Phương Lâm cảm thấy có chút kỳ quái nhưng Hắc Lân Nghĩ này không phải hướng về phía mình thì mình cũng không cần phải manh động, trước xem tình huống một chút lại nói. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương