Độc Cô Niệm cười thảm, mình chung quy vẫn là chấp niệm quá sâu, muốn lần thứ hai vượt qua cực hạn đi một bước nữa nhưng thân thể đã không chịu được nữa, muốn bị sát khí hủy. Máu tươi tung toé, Độc Cô Niệm rơi vào nguy cơ sống còn, chỉ lát nữa là phải hương tiêu ngọc vẫn.

Đột nhiên, một bóng người xẹt qua đem Độc Cô Niệm ôm lấy, lập tức lao ra chiến trường cổ. Độc Cô Niệm tuy rằng thân thể bị thương nhưng rời khỏi đúng lúc, vì lẽ đó không có tạo thành vấn đề lớn. Hoảng hốt một chút, Độc Cô Niệm nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc, không phải ai khác chính là Phương Lâm.

-Liều mạng như thế làm cái gì? Suýt chút nữa thì mạng nhỏ đều vứt bỏ.

Phương Lâm không vui nói, đưa tay vỗ vỗ trên đầu Độc Cô Niệm. Độc Cô Niệm ho khan một tiếng, máu tươi phun tra trên người Phương Lâm. Phương Lâm không thèm nhìn một chút, đưa mấy viên đan dược cho Độc Cô Niệm ăn vào, sau đó đưa nàng đến đoàn người của Độc Cô gia.

-Chăm sóc nàng cẩn thận!