Phương Lâm dùng ánh mắt lạnh nhìn người này, chẳng biết vì sao từ khi nhìn thấy hắn thì trong lòng Phương Lâm liền mơ hồ có chút bất an, nhưng sự bất an này cũng vô cùng khó hiểu.

Bốn người Vương Nhị Đản ở cùng một vị trí mà nam tử mang mặt nạ cách đó hơi xa một chút, nhưng cũng ở gần đó không xa mấy. Vì vậy cho nên Phương Lâm liền bị rơi lại phía sau.

-Chênh lệch ngay lập tức sẽ hiện ra, Phương Lâm dù sao vẫn còn quá non.

-Lúc trước quá mức liều lĩnh, cho tới hiện tại không cách nào thích ứng sát khí nhanh chóng.

-Chỉ sợ hắn đã bị nội thương, giờ khắc này phỏng chừng đang áp chế thương thế.