Nói xong, Phương Lâm vỗ một cái vào túi Cửu Cung móc ra trường kiếm huyết sắc, ngay lập tức cắm ở trước người. Nhìn thấy trường kiếm huyết sắc, mọi người đều cả kinh mặt lộ ra vẻ kiêng dè, bọn họ tận mắt thấy Phương Lâm dựa vào thanh kiếm này doạ lui Chu Dịch Thủy. Giờ khắc này, Phương Lâm lấy thanh kiếm này ra, không thể nghi ngờ là đang muốn uy hiếp bọn họ, để bọn họ không dám manh động. Hiệu quả lần này vẫn rất rõ ràng, tâm thần mọi người đều tập trung cao độ, không dám có ý kiến gì đối với Phương Lâm. Trên mặt của Phương Lâm mang theo vài phần hài hước, nhìn bọn họ cũng không nói lời nào. -Chúng ta cùng nhau liên thủ, tuy rằng đã vượt qua nguy cơ nhưng cũng không nên ngay lập tức trở mặt với nhau như thế. Mai Ánh Tuyết mở miệng xoa dịu bầu không khí. Xích Vân Tiêu và Độc Cô Nhược Hư đều gật đầu nhưng biểu hiện vô cùng khó coi. Vương Nhị Đản đối với trường kiếm huyết sắc rất hứng thú: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương