-Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt! Ta ở chỗ này bế quan nhiều năm như vậy, không ngờ hôm nay lại thua trong tay một đám tiểu bối, thực là đáng ghét! Sâu bên trong Bách Thú hung sơn, một bóng đen gào thét đi qua phát sinh từng tiếng chửi bới. Bóng đen này chính là hài cốt màu đen, giờ khắc này gã đã biến thành một đoàn bóng đen, mất đi thân thể nhưng vẫn như cũ có thể tồn tại. Đây là hồn phách, chỉ những cường giả đạt đến cảnh giới nhất định mới có thể duy trì hồn phách tiếp tục tồn tại khi rời khỏi thân thể. Rất hiển nhiên hài cốt màu đen này có tu vi cực cao, dù cho thân thể bị tổn hại thì hồn phách của hắn vẫn có thể trốn thoát. Ngay lúc này, mặc dù hồn phách vẫn còn tồn tại nhưng tình trạng của gã cực kỳ không tốt, dù sao cũng bị yêu khí của hung núi Bách Thú tàn phá thì hồn phách dễ dàng bị yêu khí ăn mòn, dần dần sẽ mất đi thần trí trở thành một đoàn cô hồn dã quỷ không hề có ý chí. Bóng đen đi ngang qua hung núi Bách Thú muốn tìm một thân thể thích hợp tạm thời cư trú. Đột nhiên, bóng đen lập tức đình trệ. Một vệt kim quang từ trên trời giáng xuống, bao phủ hắn ở bên trong làm bóng đen trong lòng ngơ ngác, muốn xông ra nhưng kết quả vừa mới va vào kim quang liền phát sinh tiếng kêu thê lương thảm thiết, hồn phách giống như đang tan rã một chút. Bóng đen quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một thanh niên mặc hoa phục chậm rãi đi tới, trong tay có một bảo bình màu vàng. -Là ngươi!!! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương