Bên ngoài sơn động, Độc Cô Niệm và Thẩm chấp sự đều không đi vào, đứng cùng với đám người của Độc Cô gia và Thiên Hương cốc, nhìn thấy cuồng phong thổi từ trong hang núi kia ra, không khỏi lộ ra vẻ lo lắng. - Không cần phải lo lắng, bằng thủ đoạn của mấy người bọn họ thì tự vệ vẫn là thừa sức. Thẩm chấp sự thấy trên mặt Độc Cô Niệm có vẻ sầu lo, mở miệng trấn an nói. Độc Cô Niệm gật gật đầu, mặc dù cũng biết mấy người đi vào trong đó đều có thực lực vô cùng cường hãn. Phương Lâm đồng hành cùng bọn họ, sẽ không có vấn đề gì, nhưng vẫn tránh không khỏi có phần lo lắng. - Bọn họ có thể vào, chúng ta cũng có thể đi vào. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương