- Thái tử có thân phận như nào? Làm sao có thể giao thủ với loại sâu kiến như ngươi? Ngươi không khỏi quá xem trọng chính mình rồi. Nam tử trung niên lạnh lùng nói, mặc dù tràn ngập sát cơ. Nhưng coi như khắc chế, không lập tức ra tay với Phương Lâm . Phương Lâm cười nhạt nói: - Ta cũng không có chuyện gì để nói với tên nô bộc như ngươi. Nếu Thái tử không dám ra mặt, vậy ta sẽ đi tìm những người hoàng thất khác, nhìn thấy một tên giết một tên. Ta muốn xem Thái tử hắn có quan tâm đến những người này không? Nghe hắn nói như thế, một ít thành viên hoàng thất trong đám người một lập tức bị dọa đến mặt không còn chút máu. Nhưng khi họ nghĩ lại, Thái tử điện hạ tuyệt đối sẽ không ngồi nhìn loại chuyện này phát sinh, trong lòng trấn định không ít. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương