Ông! Phương Lâm vừa nói xong, chỉ thấy trường kiếm huyết sắc bay từ trong túi Cửu Cung ra, đồng thời mũi kiếm nhắm ngay Phương Lâm, dường như một lời không hợp liền muốn đâm Phương Lâm mấy nhát. Phương Lâm lập tức lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng: - Khụ khụ, tiền bối, chuyện gì cũng từ từ, chúng ta đều là người quen, cũng đừng có múa đao múa kiếm. Trường kiếm huyết sắc bay quanh Phương Lâm một vòng, cũng không thật sự chém xuống. Nhưng dù là như thế, cũng dọa cho Phương Lâm phát sợ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương