- Ngươi cho rằng có thể ăn chắc ta sao? Phương Lâm mặt không thay đổi nói, chỗ sâu trong đôi mắt thậm chí còn mang theo một chút khinh thường. Mộng Lạc Hoa nhíu đôi mi thanh tú lại: - Ngươi cũng đã thành như vậy, chẳng lẽ còn có thủ đoạn gì mà chưa thi triển ra sao? Đang khi nói chuyện, Mộng Lạc Hoa cũng đi đến gần Phương Lâm, trên mặt đã có sát ý tràn ngập ra. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương