- Phương Lâm! Chu Dịch Thủy và Từ Vọng đều kinh hãi, không ngờ Phương Lâm vậy mà đột nhiên phá đất mà lên. Chu Dịch Thủy có phản ứng cực nhanh, không lựa chọn tránh ra, mà là đánh một chưởng xuống, muốn cường thế trấn áp Phương Lâm. Phương Lâm cười lạnh, căn bản không cùng Chu Dịch Thủy liều mạng, tay cầm một vật đột nhiên ném vào Chu Dịch Thủy, bột phấn màu đen lập tức dính vào người Chu Dịch Thủy. Sau đó, Phương Lâm cứng rắn chịu một chưởng của Chu Dịch Thủy, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi, lập tức mượn lực của một chưởng này mà lui lại. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương