- Người nào?

Thẩm chấp sự lập tức rút trường kiếm ra, ánh mắt cảnh giác nhìn xem bốn phía, trong lòng cũng run rẩy từng đợt.

Lại có người vẫn luôn đi theo sau bọn họ. Nhưng bọn họ lại không phát hiện được, suy nghĩ một chút đều cảm thấy rùng mình.

Phương Lâm đứng dậy, một tay đặt ở trên túi Cửu Cung. Một khi có động tĩnh gì, sẽ tùy thời xuất thủ.

Chỉ thấy trên một thân cây cách đó không xa, xuất hiện một thiếu niên, mặc y phục xanh xanh đỏ đỏ, khuôn mặt thanh tú, trên đầu còn cài mấy cái bím tóc nhỏ, nhìn như chỉ có mười lăm mười sáu tuổi.