- Vương sư huynh, bọn họ là người của Đan Minh, chúng ta... Trong đoàn người Xích Vũ môn, một thanh niên nhìn Vương sư huynh cầm đầu nói. Vương sư huynh kia nhìn qua hơn ba mươi tuổi, khuôn mặt âm lãnh, hừ một tiếng: - Đan Minh thì như thế nào? Ở trong hung núi Bách Thú này, không để ý đối phương là ai, chỉ cần có thể sống sót là được rồi. Nghe vậy, sáu người khác trong lòng đều nghiêm nghị. Vương sư huynh này thật đúng là có lá gan rất lớn, ngay cả người của Đan Minh mà cũng dám trêu chọc. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương