Ai nấy đều thấy được đám mây linh khí trên bầu trời mơ hồ có dấu hiệu bộc phát. Ngay khi tất cả mọi người đều cảm giác trái tim nhảy lên. Cùng lúc đó, trong Đan Minh có một vệt kim quang phóng lên tận trời. Ở trong kim quang có một thân hình mờ ảo đang ngồi khoanh chân. Đó dường như là một thiếu niên, hai mắt nhắm nghiền. Nhưng ở trên trán của hắn lại tồn tại một con mắt nằm dọc. - Là Phương Lâm! Có người kinh hô, thân hình mơ hồ kia chính là Phương Lâm. Mà lúc này, dáng vẻ của Phương Lâm hiển nhiên là đang bế quan mở linh mục võ đạo. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương