Phương Lâm lộ vẻ mặt vui mừng, lập tức mở túi thú ra. Chỉ thấy một con thú nhỏ toàn thân lông vàng, bộ dáng như là chó con bò từ trong túi thú ra. Phương Lâm ôm chó con lông vàng vào trong tay, dáng vẻ của tiểu gia hỏa này giống như vừa tỉnh ngủ, một đôi mắt đen to tròn lúng liếng mang vài phần mờ mịt. - Tiểu Kim, còn nhớ ta hay không? Phương Lâm mở miệng nói, nhấc con chó nhỏ lông vàng lên trước mặt. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương