Ngay khi hai người bờ môi chỉ cách trong gang tấc, Phương Lâm bỗng nhiên lui về sau một bước. Một bước lui lại để sắc mặt Mộng Lạc Hoa khẽ biến, sâu trong đôi mắt hiện lên một chút ngoài ý muốn. - Hay là thôi đi, ta còn không có chuẩn bị tâm lý thật tốt. Phương Lâm nói, nhưng biểu lộ của hắn lại mang vài phần đùa cợt. Đám người ngây người một hồi, đây tính là cái gì? Tại sao đột nhiên dừng trò hay lại rồi? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương