Trương Văn Hiên mặc y phục thô, vết máu trên mặt đã khô cạn, nhìn cực kì doạ người. Sắc mặt Phương Lâm trắng bệch, hô hấp cũng có vẻ hơi gấp gáp, nhưng vẻ mặt lại rất bình tĩnh, giống như chỉ làm một chuyện rất chuyện bé nhỏ không đáng kể. Chỉ thấy trước người Phương Lâm có bốn viên đan dược đang nổi lơ lửng, bốc lên một luồng nhiệt khí, còn có đan hương nồng đậm tràn từ trên đó ra. Ánh mắt của mọi người đều tập trung vào bốn viên Xích Dương đan. Nếu nhìn từ xa thì phẩm tướng không tệ, phẩm chất hẳn là cũng sẽ không thấp. Nhưng còn không đợi đám người nhìn thêm vài lần. Phương Lâm phất tay một cái, lập tức thu bốn viên đan dược vào trong một cái bình ngọc, giao đến tay Trần Vĩnh Niên. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương