Độc Cô Thắng có phần luống cuống, không có cách nào, đối mặt với nhiều người như vậy. Mà lại người nào cũng đều là cao thủ. Nếu bây giờ thật sự đánh nhau, bên mình sẽ không hề có phần thắng. Mà lại, Độc Cô Thắng cũng không muốn cùng Đan Minh phát sinh xung đột. Y sở dĩ có thái độ như thế, cũng bởi vì xả giận cho nhi tử mình. Y vốn cho rằng Mạc Tử Minh sẽ nhượng bộ chịu thua. Không ngờ Mạc Tử Minh cũng là không đùa với ngươi, ngươi không phải cường ngạnh hơn sao? Vậy ta sẽ mạnh hơn cho ngươi xem. Độc Cô Thắng cũng không ngốc. Mặc dù y cũng giống như Độc Cô Thanh Vân, trong tính cách có chút tật xấu. Nhưng dù sao y cũng sống bốn mươi năm, còn có thể hiểu được tiến thối. - Mạc Tử Minh, ngươi muốn làm gì? Chẳng muốn ỷ vào Đan Minh thế lớn, nên muốn bắt nạt chúng ta sao? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương