Trong một gian mật thất Đan Minh, Độc Cô Thanh Vân bị giam ở bên trong, mấy cái xương sườn của y đã bị đánh gãy. Lúc này, Độc Cô Thanh Vân có thể nói là vô cùng phiền muộn, y chỉ làm một chân chạy đến Đan Minh, như thế nào lại nhốt mình lại. Lúc này y cũng có chút hối hận, chính y vì sao lại lớn lối như vậy? Điệu thấp một chút không phải là sẽ tránh được nhiều chuyện phiền phức rồi hay sao? Đáng tiếc hối hận cũng đã muộn, ở Đan minh cùng người động thủ đây là một ngu hành vi xuẩn, không cần biết ngươi là ai, cho dù là người của hoàng thất, ở chỗ này động thủ nói thẳng ra cũng chẳng có ai thèm để ý ngươi là cái thá gì. Nhưng người như Độc Cô Thanh Vân này sẽ không đi tự suy nghĩ vấn đề là ở chính y, mà là đổ lỗi tất cả những chuyện hắn gặp phải đều lên trên người Phương Lâm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương