- Công Tôn Hiếu, ngươi chẳng lẽ muốn vì Phương Lâm này mà động thủ với ta hay sao? Công Tôn Long giả vờ khoa trương nói. Công Tôn Hiếu lộ vẻ mặt khó coi, nắm chặt đôi tay, rất muốn nện một quyền vào khuôn mặt đáng ghét của Công Tôn Long. Phương Lâm vẫn không tức giận chút nào, hết sức bình tĩnh nhìn Công Tôn Long nói: - Loại người như ngươi, ta thật ra đã gặp không ít. Nhưng cũng khó trách, vô luận tông môn hay gia tộc có lớn đến đâu, thì vẫn luôn sẽ có một hai con chuột đáng ghét. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương