Đây là hài cốt của người, xương cốt đầy đủ, từ đầu đến chân đều trắng xóa, mơ hồ có một ánh sáng nhàn nhạt tràn ngập. Một bộ hài cốt như thế thoạt nhìn cũng không dữ tợn kinh khủng chút nào, ngược lại còn lộ ra có mấy phần thánh khiết. Ở trong Tàng Thư Các tại Đan Minh Huyền quốc, lại có một bộ hài cốt kỳ dị như vậy khiến Phương Lâm có phần không hiểu. Trần Vĩnh Niên nhìn bộ hài cốt trắng xóa, trên mặt hiện vẻ tôn kính, mở miệng nói: - Bộ hài cốt đây chính là do một vị tiền bối vĩ đại nhất của Đan Minh Huyền quốc ta lưu lại. Sở học cả đời của ngài ấy đều được khắc sâu vào trong bộ hài cốt này. Chỉ là bộ xương này đã bị phong ấn, đến nay không vẫn cách nào biết được bí mật chứa trong đó. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương