Phương Lâm đang đứng ở đại sảnh Đan Minh, dường như đang đợi người nào. Tôn Khai và Trương Đức Thiên đều đang châm chọc khiêu khích hắn, không ít người cũng đang âm thầm chế giễu. - Công Tôn Hiếu là nhân vật bậc nào? Sẽ để ý đến một con dế nhũi đến từ hạ tam quốc sao? - Đúng rồi, còn nghĩ đi tham gia yến hội thiên tài, quả thực buồn cười. - Nếu loại người như hắn cũng có thể đi, vậy chẳng phải tất cả mọi người chúng ta đều có thể đi. Phương Lâm lộ vẻ mặt như thường, không để ý đến lời nói của những người này chút nào, thậm chí căn bản cũng không có coi ra gì. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương