Thời điểm Phương Lâm nhìn thấy Mạc Tử Minh, người này đang ở trong một gian phòng luyện đan. Phương Lâm ở bên ngoài chờ đợi một hồi lâu, mới được Mạc Tử Minh cho phép tiến vào trong phòng luyện đan. Trong phòng luyện đan, nhiệt độ rất cao, có vẻ hơi oi bức, trong phòng không có những vật khác, cũng chỉ có một lò luyện đan cùng một cái bồ đoàn. Ở trên bồ đoàn, một người trung niên nam tử đang ngồi khoanh chân, dáng vẻ phổ thông, làn da hơi có vẻ đen nhánh, cái đầu cũng không cao, thoạt nhìn là một người rất bình thường. - Ngươi là Phương Lâm? Đồ đệ của Hàn Lạc Vân? Mạc Tử Minh mở một đôi mắt tràn đầy rã rời, cũng không nhìn Phương Lâm một cái, không nháy một cái nhìn chằm chằm lò luyện đan trước người, trong miệng hỏi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương